Vipassana Vietnam

Resources for Vipassana Old Students in Vietnam

You are here: Home / Bài viết / N.H. Parikh

N.H. Parikh

Sau đây là những hồi ức của một trong những vị thiền sư phụ tá người phương Tây đầu tiên về một đồng môn người Ấn Độ:
Lần đầu tiên tôi đến Dhamma Giri là khoảng vài ngày sau khi trung tâm thiền chính thức mở cửa vào tháng 10 năm 1976. Ý định của tôi là ở lại đây và củng cố kỹ năng thực hành thiền Vipassana của mình. Lúc đó, tôi không biết quá trình này sẽ kéo dài bao lâu.

Tôi nhanh chóng để ý đến một người đàn ông Ấn Độ có vẻ ngoài đặc biệt đang làm phụ tá cho thiền sư Goenka. Ông ta mặc trang phục giản dị màu trắng. Vào giờ ăn, ông xếp hàng cùng với những thiền sinh khác. Ông không có chỗ ở riêng biệt. Nhưng trong thiền đường, ông ta ngồi phía trước và thỉnh thoảng những thiền sinh chúng tôi được gọi lên ngồi thiền chung với ông. Tôi được biết tên ông ta là Natwarlal (gọi thân mật hơn là Natubhai) Parikh.

Ông luôn rất trầm lặng. Vào cuối mỗi khóa thiền, ông kiên nhẫn trò chuyện với các thiền sinh và trả lời các câu hỏi của họ. Sau khi tôi bắt đầu phục vụ, tôi phát hiện ra rằng ông cũng cư xử thân thiện và cởi mở như vậy đối với các thiền sinh trẻ người phương Tây đang tu tập tại trung tâm Dhamma Giri. Đằng sau sự trầm lặng ấy là một đầu óc bén nhạy và một thái độ sẵn lòng cười vào sự phi lý của cuộc sống, kể cả tự cười chính mình.

Tôi sớm biết được rằng ngoài việc phụ giúp trong thiền đường, ông Parikh còn làm rất nhiều việc khác. Là một kỹ sư, ông tham gia nhiều vào các kế hoạch mở rộng trung tâm thiền Dhamma Giri, bao gồm việc xây dựng thiền đường và tháp thiền thất mới. Những dự án lớn này có thể là quá nặng gánh, nhưng ông vẫn biết cách giải quyết để góp phần hỗ trợ, đồng thời vẫn giữ được một tâm không vướng mắc cùng tính hài hước của mình.

Tôi nhớ đến một khóa thiền trong đó ông Parikh làm phụ tá cho thiền sư Goenka còn tôi làm quản lý viên. Như thường lệ, tôi bù đầu với khối lượng công việc vô tận, là tất cả những thứ rắc rối có thể phát sinh trong một khóa thiền. Vào buổi ngồi thiền nhóm, tôi đi vào thiền đường và ngồi ngay phía sau ông Parikh. Một giờ tiếp sau đó là thời gian tôi vật lộn với tâm trạng đầy khích động nơi chính mình. Sau một thời thiền, ông Parikh nháy mắt với tôi và nói: “Tôi có nhiều cảm giác thiêu đốt trên lưng mỗi khi bạn ngồi phía sau tôi”. Sau đó tôi dời chỗ ngồi ra xa ông một chút và nỗ lực nhiều hơn để có thể đạt được sự bình tâm như ông.

Vào cuối năm 1981, khi thầy Goenka chỉ định những thiền sư phụ tá đầu tiên, không có gì đáng ngạc nhiên rằng ông Parikh là một trong số họ. Trong vòng vài tháng, các khóa thiền khai giảng, và sau đó một thời gian ngắn tôi gặp lại ông Parikh ở Mumbai. Khi đó, ông nói với tôi rằng ông chưa sẵn sàng để dẫn dắt các khóa thiền. Ông cảm thấy ông cần phải tiến bộ hơn nữa trước khi có thể hướng dẫn thiền sinh. May mắn thay, cuối cùng rồi ông cũng bắt đầu giảng dạy. Suốt những năm sau đó, ông Parikh đã hướng dẫn hàng chục khóa thiền cùng với vợ ông, bà Kaushalyaben, người đã để hết năng lực của mình vào việc phục vụ Dhamma. Tuy vậy, ông Parikh vẫn giữ tính cách y như trước đây: trầm lặng, khiêm tốn, bén nhạy trong việc nhận biết những điều điên rồ, luôn đầy tiếng cười, lòng tử tế và vị ngọt của Dhamma.

Trong những năm sau này, vì lý do sức khỏe nên ông Parikh không thể tham gia các khóa thiền, và trong giai đoạn cuối đời, ông hầu như không rời khỏi căn hộ của mình ở Mumbai. Tuy nhiên, bản thân ông hoàn toàn hạnh phúc với ngôi nhà nhỏ đơn sơ của mình và biến nơi này thành chốn tôn nghiêm giành cho Dhamma. Đến thăm ông là bước vào một bầu không khí hoàn toàn khác so với đường phố bên ngoài. Được ngồi thiền chung với ông là một đặc ân.

Rồi việc cũng đi đến kết thúc vào năm 2005 khi ông Parikh qua đời. Nhưng với đầy lòng biết ơn và quý mến, nhiều thiền giả vẫn luôn nhớ đến vị thiền sư tuyệt vời ấy như một con người sống rất thuận theo Dhamma và đầy tính nhân văn.

Recent Posts

  • Thiền chung online cho thiền sinh cũ
  • Hỏi Đáp – Khóa Thiền Tự Tu
  • Bốn loại người

Copyright © 2026 Vipassana Việt Nam